Chapter 10 – Part 2

Part 2

– Em đây rồi!

Một chàng trai khỏe mạnh tiến tới chỗ SungMin, và giang rộng cánh tay ôm lấy anh một cách thân tình. SungMin đáp lại cái ôm đó rồi khẽ cựa mình lách ra. Chàng trai kia vẫn cười, hai mắt híp lại hiền lành:

– Anh còn đang nghĩ em sẽ không tới cơ.

– Hyung này nữa. Tại sao em lại không thể tới được? Trông hyung kìa, mấy năm trước hyung thế nào thì bây giờ vẫn y hệt thế. Trông hyung vẫn hết sức hạnh phúc, dường như mọi chuyện của hyung đều thuận lợi hết. Em thật ghen tị quá! Đáng ra ngày trước em nên đổi tên thành ‘KangIn’, hyung há.

– Đâu có giống chứ. Đổi tên làm gì, nếu muốn có an nhàn về sau thì bây giờ chỉ có nước làm việc cật lực thôi. Em còn trẻ mà, rồi sớm muộn em cũng sẽ có những gì mình muốn thôi.

SungMin cười vui vẻ, nhưng vẫn chưa hết ngưỡng mộ người anh của mình. Sau SungMin, có lẽ KangIn là người thành đạt nhất trong số những đứa trẻ lặn lội tìm đường lên Seoul năm nào. Tuy nhiên, xét ở một vài mặt nào đó thì KangIn mới là người đạt được tất cả những gì thuở xưa hằng mơ ước, điều mà đến SungMin cũng vẫn chưa hoàn thành. Anh là Giám đốc của một công ty bất động sản thuộc bậc nhất nhì Hàn Quốc, bạn bè của anh có mặt khắp nơi trên thế giới. Vợ anh là một người mà hầu như không ai là không biết, vì cô ấy chính là Á Hậu I của cuộc thi Hoa hậu Hàn Quốc cách đây ba năm. Dù KangIn không nói ra, nhưng SungMin biết tỏng nàng Á Hậu này sắp sanh cho anh ấy một cặp sinh đôi gồm một bé trai và một bé gái. Thử hỏi còn ai có thể hạnh phúc hơn KangIn?

KangIn vỗ vai KyuHyun thay cho lời chào, rồi hỏi:

– Nghe YeSung hyung nói thì em đang tập hợp lại danh sách của tất cả những đứa đã lên Seoul mười ba năm trước hả? Có mang theo không?

– Có đây. Mà hyung xem làm gì chứ?

KangIn vừa nhận tập hồ sơ từ tay SungMin, vừa cười đầy ẩn ý:

– Thì cũng như em, những kẻ thuộc giới chúng ta đôi khi cũng cần gây ấn tượng với báo chí chứ. Về phần tiền nong thì em khỏi lo, anh dư sức tổ chức một buổi gặp mặt hoành tráng đến mức có thể đánh động hết tất cả phóng viên các báo lớn nhỏ trên đất nước này. Em là người có công sáng tạo ý tưởng, nên anh chịu đề tên em làm chủ buổi gặp mặt. Nhiêu đó chắc là đủ để danh tiếng của vị Tân Giám đốc trẻ tuổi Lee SungMin vang xa vang cao.

SungMin hơi giật mình. Ý đồ của anh đã bị phát hiện quá dễ dàng. SungMin kín đáo cắn môi. Cái cảm giác mình bị bắt thóp lại quay lại. Lần đầu tiên, chà, còn lần nào khác ngoài lần trò chuyện cuối cùng với EeTeuk hyung? Người đó là người đầu tiên khiến SungMin giật mình lo lắng, dĩ nhiên không thể tính tới những kẻ luôn mang đến nỗi sợ hãi về tinh thần đối với anh và đám trẻ lang thang năm nào. Sự sắc sảo của EeTeuk đến tận những giây phút cuối anh mới nhận ra. Suy nghĩ rằng người anh ấy biết nhiều điều hơn là những điều mình thể hiện khiến SungMin khó chịu. Cho nên khi nghe tin EeTeuk tuyệt thực và tự vẫn cạnh mộ HeeChul, mặc dù SungMin cảm thấy cực kì đau xót nhưng một góc nhỏ nào đó trong trái tim anh đang thở phào nhẹ nhõm. Và bây giờ, KangIn lại là người tiếp theo mang lại cho anh thứ tâm trạng khó chịu ấy.

– Ừm.

KangIn nhăn mày lật đi lật lại tập hồ sơ.

– Em nói là thiếu bao nhiêu người?

– Thiếu một người. Em không trực tiếp tổng hợp mà nhờ cả vào YeSung hyung…

– Thế thì hyung ấy nhầm rồi. Không phải thiếu một người mà là thiếu hai người. Người hiện tại còn thiếu trong này đó là JangWun, Han JangWun. Em chắc cũng biết tới nó đúng không, trên đường tới Seoul anh thấy hai đứa có vẻ cũng không mấy xa lạ. Người thứ hai là HanKyung hyung.

– HanKyung? Hyung nhầm à! HanKyung hyung có đi cùng chúng ta đâu!

– Em mới là người nhầm ấy. Khi chúng ta rời khỏi cái thị trấn nhỏ mà JunSu đã chết ở đó thì khoảng 3 – 4 ngày sau chúng ta gặp nhóm của HanKyung. Lúc đó em cứ làm sao ấy, trông thẫn thờ và xanh xao, đến đường đi còn không chú ý huống gì để ý tới những người mà mình chưa hề nói chuyện. Dù sao thì ở trong này thiếu hai người như thế. JangWun anh không biết, nhưng HanKyung thì mới mất tháng trước.

– Hyung vừa nói…

– Ừ, hyung ấy mất rồi. Do tai nạn xe cộ ấy mà. Vốn dĩ HanKyung có thể sống hạnh phúc với gia đình mới ở một vùng quê yên bình, thế nhưng… Anh đã năm lần bảy lượt khuyên hyung ấy vào công ty của mình làm, lương thì có ít ỏi gì đâu thế mà hyung ấy không chịu, để rồi phải chết trẻ thế. Thật đáng tiếc.

Tâm trí SungMin dần thôi nghĩ về người anh trẻ con với khuôn mặt hiền khô năm xưa. Đột nhiên anh nhớ lại cậu bé JangWun. Lần đầu gặp cậu ta, anh đã có cảm giác thoải mái và dễ chịu. Sau khi JunSu mất, càng lúc anh càng khám phá ra nhiều điểm thú vị ở người bạn mới này. Han JangWun chính là kẻ thay thế vị trí còn trống của HyukJae bên cạnh anh hồi đó. Vậy mà đến bây giờ, khi KangIn hyung nói rằng JangWun không có mặt trong tập hồ sơ thì SungMin mới nhận ra. Không biết từ bao giờ anh đã trở thành một kẻ vô cảm đến như vậy…

Một người đàn ông gầy gò bước vội đến bên họ. Ông ta nói:

– Giám đốc, chúng ta nên bắt đầu thôi. Các khách mời đã tới đủ cả rồi ạ.

– Vất vả cho ông quá. KyuHyun, SungMin, hai đứa cũng vào thôi chứ.

KyuHyun bước ngay theo KangIn, tuy nhiên SungMin vẫn còn đứng ở đó. Anh không phải không muốn đi theo, chỉ là đột nhiên anh có linh cảm kì cục về sự hiện hữu của một vật quan trọng nào đó quanh đây. KyuHyun quay lại nhìn anh, cậu hơi nhíu mày lại. SungMin không nói gì, chỉ ra hiệu rằng cứ vào trước đi, tớ không sao cả. KyuHyun thấy vậy, nhún vai rồi bước thẳng đến cái lán rộng – nơi họp của KangIn, và chui vào đó. SungMin cẩn thận quan sát kĩ những vạt cỏ dưới chân. Có một thứ gì đó ở lẫn trong cỏ, và nó đang nhìn anh.

Anh chầm chậm cúi người xuống lấy từ trong đám cỏ dưới chân ra một chiếc bít tất rách nát, bên trong có vài mảnh chai màu xanh ngọc bích, có cả một cái vỏ ốc sên bị vỡ hơn nửa. Dù đã bao nhiêu năm trôi qua, anh vẫn không bao giờ quên thứ này, cũng như không bao giờ quên khuôn mặt máu me của ShinDong và bàn tay sưng tấy của HyukJae. Hồi đó, anh đã cảm động vô cùng khi thấy người bạn thân quan tâm tới mình nhiều như thế, còn bây giờ đọng lại trong anh chỉ là sự ghê sợ.

SungMin nhìn quanh. Chiếc bít tất này không phải vô tình có mặt ở đây, bởi lẽ nó cũng như tất cả mọi thứ khác đều phải bị thiêu hủy hết trong đám cháy cách đây hơn chục năm rồi. Nếu nó vẫn còn tồn tại, hẳn đã có ai đó mang nó ra trước khi trại trẻ sụp đổ. Nhưng người đó rốt cuộc là ai? SungMin chợt nghĩ tới ShinDong. Không, cậu ta chắc chắn đang ở bên California, mà ngoài ShinDong ra thì chỉ có một người có khả năng giữ vật này, cũng là người duy nhất biết chính xác SungMin đã giấu vật này ở đâu khi anh mới chỉ là cậu bé 10 tuổi.

Bất giác, SungMin cảm thấy có một đôi mắt bé nhỏ ẩn hiện sau đám cây đang quan sát anh.

Anh nuốt nước bọt rồi nhìn về phía lán. KyuHyun đang đợi anh trong đó. Nhưng thực sự anh không hề có ý định bước vào đó, vì những thứ kì lạ này đang hiển hiện ngay trước mắt anh như đang thách anh tìm hiểu chúng. Anh chưa bao giờ tin vào thế lực siêu nhiên hay mấy thứ ma quỷ vớ vẩn. Thế nhưng bây giờ anh không thể bỏ qua yếu tố này trong khi đang cố giải thích căn nguyên của tất cả những chuyện này: cơn ác mộng về một căn phòng bốc hỏa, bít tất chứa “báu vật” của anh mười ba năm trước, nhất là cảm giác bị theo dõi đang giày vò anh. Một người bình thường chắc chắn sẽ không thể sống suốt đời với những thứ khủng khiếp ấy, và anh cũng không phải ngoại lệ. SungMin nhìn quanh để xác định phương hướng, rồi anh bắt đầu tiến về phía trước.

Càng đi, SungMin càng thấy nơi này khác quá. Nếu như khung cảnh anh nhìn thấy khi vừa bước ra khỏi xe vẫn y nguyên như xưa, thì khung cảnh đang dần hiện trước mắt anh lúc này lại như thuộc về một thế giới khác. Trước kia nơi này hầu như chỉ toàn đất đá, thực vật ở nơi này quá nghèo nàn bởi đất quá khô cằn, thế nhưng bây giờ xung quanh đây lại có quá nhiều cây mọc lên, đủ mọi chủng loại. SungMin không thể tưởng tượng nổi nơi này lại thay đổi nhiều như vậy sau mười ba năm trời. Thiên nhiên thật sự khó hiểu, kể cả đối với một người đàn ông trẻ thông minh như SungMin. Thực vật dày đặc khiến anh bị nhầm hướng ở nhiều chỗ, và có lúc thì anh bị lạc giữa đám cỏ cao đến tận bụng vì không nhớ nổi hướng này dẫn tới đâu. Mà thực ra anh cũng không rõ mình nên đi đâu nữa… Có quá nhiều địa điểm xưa mà anh muốn tìm lại: xưởng làm việc nơi anh và tụi trẻ con đã làm vất vả ở đó, xưởng của SungCuk, nhà của bà, những khu đất bí ẩn bị đồn là có ma từ ngày xưa,… Đến bây giờ anh vẫn không tin lời SungCuk nói khi hắn gặp lại HeeChul hyung năm xưa. Hắn đã nói hắn cùng với tụi người lớn khốn nạn đã đốt nhà của bà, đã giết bà. Nhưng, bằng cách nào đó, anh chắc chắn hắn chỉ nói vậy để HeeChul hoảng sợ chứ thực ra hắn chẳng làm gì cả. Nếu đó là sự thật, hẳn bây giờ bà vẫn còn sống khỏe mạnh. Anh vẫn nhớ đường tới nhà bà, nhưng bây giờ nơi đó không phải là nơi anh nên tìm đến trước. Anh đang nóng ruột muốn phá vỡ sự bí ẩn của những việc gần đây. Anh sẵn sàng đối mặt với tất cả, kể cả linh hồn của đứa trẻ kia. Nếu nó thực sự tồn tại.

Sau một hồi gạt cỏ đi loanh quanh, SungMin đã tìm tới nơi đầu tiên – xưởng làm việc cũ của anh. Nó khá xa trại trẻ, nên dễ hiểu tại sao nó không hề bị ảnh hưởng bởi đám cháy. Một suy nghĩ chợt xuất hiện trong đầu SungMin: nếu như nó vẫn còn nguyên vẹn, biết đâu bên trong vẫn có người sống? Anh đã tìm hiểu qua về đám cháy kinh hoàng đó, và biết hầu như tất cả đám người lớn đều bị bắt và đều chịu mức án tù chung thân. Chỉ có duy nhất 3 tấm ảnh chụp bọn chúng, nhưng là chụp lúc chúng đang bị giải vào trong xe chở phạm nhân của cảnh sát. Chất lượng ảnh cực kì tồi tệ, nên anh không thể nhận mặt của tất cả. Do đó, anh ngờ rằng từ “hầu hết” mà bài báo đó sử dụng có ý nhắc tới việc cánh cảnh sát đã vô tình để sổng mất một vài gã nào đó, hoặc cố tình không bắt một vài gã nào đó. Có thể chính là gã có quan hệ máu mủ với sếp cảnh sát của vùng này. Có thể là gã bệnh hoạn tẩm ngẩm tầm ngầm quản lí chính cái xưởng này. Có thể là…

SungMin ngừng ngay việc suy nghĩ. Có một ai đó đang ở đây và nhìn anh chăm chăm từ phía sau. SungMin chắc chắn ánh mắt đó cũng chính là ánh mắt anh cảm nhận thấy khi nhặt được chiếc bít tất. Nhưng kẻ đó rốt cuộc là ai? SungMin quay phắt lại, nhưng không thấy gì cả. Anh đã hi vọng những bụi cỏ hay tán cây xung quanh rung lên, nhưng hoàn toàn chẳng có gì. Kể cả một ngọn gió thoáng qua cũng không có. Là anh quá đa nghi hay sinh vật bí ẩn này quá tinh nhanh? Hay… nó không phải là người? SungMin cẩn thận đứng quan sát một lúc để chắc chắn không có bất kì ai, rồi anh tiến vào sâu bên trong. Căn phòng nhếch nhác bẩn thỉu, đám máy móc hoen gỉ, những miếng gạch vỡ vương vãi,… Tất cả đều hầu như chẳng có gì thay đổi, chỉ có điều chúng bị tàn phá nhiều hơn mà thôi. SungMin đi loanh quanh một hồi rồi thở phào nhẹ nhõm khi không có bất kì dấu hiệu của sự sống ở đây. Vậy là do anh đa nghi. Nhưng anh biết mình không nên dừng cuộc tìm kiếm này. Anh rời khỏi xưởng, và tiếp tục rẽ cỏ đi xa hơn.

Bây giờ anh đang đứng ở một miếng đất rộng. Kì lại là cỏ lại không lấp kín nơi này mà chỉ dám mọc thưa thớt chỗ này một ít chỗ kia một ít. Từ đây nếu đi chếch sang bên phải tầm hơn chục mét thì sẽ thấy một xưởng nữa, ít máy móc hơn, có khá nhiều miếng bê tông hình chữ nhật xếp lung tung. Đó là nơi làm việc của tụi con gái trong trại trẻ năm xưa. Tụi nó ngồi ở đó móc mũ len, túi len hay đan khăn len vào mùa đông, làm những đồ chơi hay hay vào mùa xuân, cọ rửa sạch sẽ đám đá cuội mà dì mang về vào mùa hè, và quanh năm suốt tháng phải đào đất trồng rau, khoai, ngô, tự mình phải chăm sóc chúng, rồi tự mình thu hoạch, tự mình gọt vỏ và làm sạch sẽ để mấy bà bếp lười biếng nấu lên. Chúng nó không dám lấy riêng cho mình một thứ gì, vì cứ đến mỗi tối lại có mấy mụ xuất hiện, nắn từ dưới nắn lên để chắc chắn chúng không giấu một củ khoai hay một cái bắp ngô nào trong người. Chúng nó không dám giấu trong miệng vì mấy mụ ác độc kia bắt từng đứa mở miệng ra để kiểm tra. Tính ra tụi con gái vất vả hơn tụi con trai, nhưng chúng không bao giờ bị bỏ đói hay bị đánh đập, thậm chí không đứa nào bị cưỡng bức. Còn tụi con trai thì cực khổ, thường bị đói, thường bị đánh, thường nghe chửi, và những đứa xấu số thì trở thành thứ đồ chơi khốn khổ của mấy gã bệnh hoạn.

SungMin thở dài. Quá khứ địa ngục khiến anh mệt mỏi. Anh sẽ không sang xưởng của tụi con gái, vì nơi đó chẳng có gì đáng để tìm hiểu cả. Anh quay lại với nơi mình đứng, và nhìn sang phía bên trái. Nếu cứ đi theo hướng bên trái đó độ ba chục mét thì sẽ gặp một cái xưởng hơi nhỏ, nhếch nhác, bẩn thỉu, u tối, và đáng sợ. Đó chính là xưởng của gã SungCuk. SungMin nuốt nước bọt lo lắng. Dù đã mười ba năm trôi qua, nhưng sự đáng sợ của nó vẫn ám ảnh anh tới tận bây giờ. Anh tự nhiên cảm thấy mình bé lại hồi mười tuổi, luôn coi xưởng SungCuk như là nơi ở của ác quỷ. Vì quá sợ nên phải làm việc cật lực để dì không bắt vào đó. Thế mà có lần anh đã xin dì cho mình đi tới nơi khủng khiếp ấy thay cho đứa trẻ đó. Anh tự thấy mình ngu ngốc. Nếu lỡ như bà dì đồng ý thật thì cuộc đời bị giày xéo của nó sẽ là của anh.

SungMin tự trấn an mình một lúc, rồi anh cất bước đi. Đột nhiên chân anh vấp phải một khúc cây. SungMin cúi xuống xem xét khúc cây chết dẫm đó, vừa nhìn vừa lầm bầm nguyền rủa trong miệng. Nhưng anh nhanh chóng nhận ra: thứ mình vấp phải không hẳn là khúc cây.

– Thứ này kì thật. Không quá sần sùi, không quá nhẵn nhụi, lại có màu trắng như xương vậy.

Và SungMinh giật mình. Đó đích thị là một khúc xương đùi. Không phải xương động vật, mà là xương người! Anh run rẩy tránh xa khúc xương đó, và lại đạp phải một khúc khác. Là một hộp sọ! Do lực ở chân SungMin quá lớn nên anh đã lỡ đạp vỡ hốc mắt bên trái của hộp sọ đó. Những bụi cây quanh đó chợt đồng loạt rung rinh. Một cơn gió mạnh tự dưng xuất hiện, phá tan sự tĩnh lặng hiền lành vốn có của nơi này. SungMin hoảng sợ, anh vội chạy ra khỏi nơi ấy. Đâu đó trong gió dường như phảng phất tiếng khóc than – tiếng khóc não nề buồn thảm nhất mà anh từng được nghe.

SungMin gắng sức chạy về phía trước mà không dừng lại để nhìn xung quanh. Do vậy, đáng ra điểm đến tiếp theo của anh là xưởng SungCuk thì nơi mà anh đang đứng lại là một nơi khác hẳn. Nó giống như một căn nhà chỉ có một phòng, mái ngói vỡ nát gần hết, tường bị rêu xanh bám chặt. SungMin chưa từng nhìn thấy nơi này trước đây, vì vậy anh vô cùng tò mò và muốn khám phá ngay. Anh bước chầm chậm vào trong căn nhà. Khác với vẻ ngoài, bên trong thực ra cũng khá rộng, nếu như biết cách sắp xếp thì bên trong có thể kê thêm một chiếc bàn ăn đơn giản với bốn chỗ ngồi, một giường đơn và một tủ đứng. Anh thử hình dung đây là nơi ở của bà dì ác độc ở trại trẻ. Từ khi trở thành một thành viên của trại đó anh chưa bao giờ được nhìn qua nơi ở của mụ. Có đôi lần anh được nghe một câu chuyện truyền miệng từ đám trẻ: bà dì có hai nơi ở, một nơi ở khá xa trại còn một nơi thì ở ngay trong trại. Trước đây khi chưa hành nghề buôn lậu thì mụ ta ở bên ngoài. Công việc chủ yếu của mụ là lừa đảo, nhưng từ khi những việc làm phi pháp của mụ bị pháp luật để ý tới thì mụ buộc phải chuyển vào trong trại để tránh cảnh sát. Và khi phát hiện ra cảnh sát không bao giờ kiểm tra cái trại trẻ bỏ hoang thì mụ mới chuyển sang buôn lậu và bóc lột sức lao động của bọn trẻ con lang thang. Có lẽ nơi này chính là nơi ở cũ của bà dì.

SungMin đứng nhìn ngắm nơi này, nếu như biết tới nó từ trước thì có thể anh cùng với những người bạn trẻ con của mình ngày xưa sẽ có một nơi tuyệt vời để giấu những bắp ngô, củ khoai hay túi bánh mì mà cả bọn cuỗm được từ nhà bếp. Nhưng vì không có chỗ giấu nên tất cả những thứ đồ đó đều bị phát hiện, bị tịch thu, còn “bọn trẻ con hư đốn” thì bị phạt nặng.

Anh dợm bước ra khỏi căn phòng đó thì đột nhiên dừng lại. Một vài tia sáng mặt trời lọt qua các khe hở trên mái nhà rồi rọi thẳng xuống đống đổ nát phía dưới, và vô tình soi trúng một vật gì đó. Anh chầm chậm tiến lại, nheo mắt để nhìn kĩ vật đó. Và khi đã nhận dạng được thứ ấy, anh không khỏi kinh ngạc.

– Không, không thể có chuyện đó. Không thể nào…

SungMin lật những miếng gỗ mục sang một bên, để lộ cái xác khô quắt của một đứa trẻ. Phải, khô quắt, vì cái xác này không nằm trong đất ẩm nên gió và khí trời đã biến nó thành một cái xác khô chứ không phân hủy nó. Hai hốc mắt trống rỗng, miệng há hốc, đám tóc còn lại trên đầu lơ thơ đến tội nghiệp. Nhưng cái này mới đáng nói: nó mặc bộ trang phục y hệt trang phục của HyukJae vào ngày cuối cùng anh nhìn thấy nó. Vẫn là chiếc áo đấy, vẫn với chiếc quần đấy… Không, không thể nào! HyukJae chẳng phải đã bị chết cháy rồi sao? SungMin nuốt khan, anh rón rén lật úp cái xác xuống. Phần quần sau mông loang lổ từng vết đen kịt, dù đã mười ba năm trôi qua nhưng trong không khí vẫn phảng phất mùi sắt – thứ mùi đặc trưng của máu. SungMin ngã xuống nền xi măng lạnh toát, khuôn mặt trắng bệch. Đây chắc chắn là HyukJae, không thể sai vào đâu được! Nhưng sao… nhưng sao trong những giấc mơ của mình, anh lại nhìn thấy nó trong căn phòng bốc cháy? Nếu như nó không bị chết cháy, tại sao nó lại xuất hiện trong những giấc mơ của anh? Sao nó không buông tha anh?

Đột nhiên cái xác ngoẹo đầu sang một bên. Nhiêu đó cũng khiến SungMin hoảng hốt. Anh nhanh chóng rời khỏi căn phòng và tìm đường tới xưởng của SungCuk, vừa đi anh vừa suy nghĩ thật kĩ. Vậy là HyukJae đã chết ở trong một căn phòng cách rất xa đám cháy. Dựa vào màu da và dựa vào tư thế, có thể thấy nó không hề bị đám cháy tác động tới. Nguyên nhân cái chết, theo như anh dự đoán, là bị gỗ đè. Hoặc là đói đến chết, vì theo như lời khai của đám người lớn ở trại khi cảnh sát tóm được, là chúng không hề có ý định bỏ đói HyukJae mà chính do HyukJae tự tuyệt thực. HyukJae nằm trong danh sách những đứa không có mặt ở Seoul nên ai cũng nghĩ nó bị chết cháy. Nhưng sự thực lại không phải như vậy. SungMin cắn môi, không biết DongHae và YeSung hyung sẽ nghĩ như thế nào nếu như biết tin này.

SungMin chợt dừng lại. Khỉ gió, anh đã quay lại chỗ đám đất với những khúc xương kinh khủng vừa nãy! SungMin bực tức đá một cú thật mạnh. Anh đã bị lạc, lạc thật sự rồi. Đích đến của anh là xưởng SungCuk, vậy mà bây giờ anh lại quanh quẩn ở cái nơi chết tiệt này! Anh gào thật to:

– Mày vui chứ? Tao lạc rồi, mày vui chứ? Khốn khiếp thật.

Thông thường mỗi khi người ta đi qua một khu thực vật rậm rạp thì ít nhiều đều để lại dấu vết. Thế nhưng nơi này lại khác hẳn. Rõ ràng từ nãy tới giờ anh đã giẵm lên cỏ đi qua nơi này ít nhất hai lần, vậy mà khi quay lại anh chẳng hề nhìn thấy đường rẽ cỏ của mình ở đâu cả. Nơi này có quá nhiều điều quái lạ, từ đám thực vật cho đến những khúc xương, căn phòng mục nát và cái xác khô quắt của HyukJae. SungMin cố gắng bình tĩnh, nhưng cả người anh vẫn run lên vì tức giận. Anh nên đổ lỗi cho ai bây giờ?

Điện thoại của anh rung lên.

– Yobose…

[Sao cậu không vào trong lán? Tớ và KangIn hyung đang lo cho cậu lắm, cậu biết không? Suốt mấy tiếng qua cậu ở chỗ khỉ nào mà giờ mới bắt máy thế?]

– Tớ chỉ đi loanh quanh thăm thú nơi này thôi mà.

[Bây giờ cậu đang ở đâu?]

– Tớ… không biết KyuHyun à…

[CÁI GÌ?]

– Đừng có hét lên như thế. Tớ đi sâu vào “khu rừng” ở phía Đông Bắc khu đất, và giờ bị lạc.

[Chỗ đó là chỗ nào?]

– Một khoảng đất với những khúc xương nổi lên. Không phải lo lắng đâu, rồi tớ sẽ ra được thôi mà.

[Ra kiểu gì được chứ? Để tớ dẫn cậu]

– KyuHyun, tớ lớn rồi nhé! Dẫn ra kiểu gì? Tớ sẽ tự tìm được đường.

[Đứng yên ở chỗ đó nghe chưa? Tớ đến đây]

– Kyu…

[ĐỨNG YÊN Ở ĐÓ!]

Tít.

SungMin cất di động vào túi quần, miệng không ngớt lầm bầm. Lại một lần nữa anh như biến thành một thằng trẻ con thành phố ngu ngơ không biết gì. Cho KyuHyun dù ít tuổi hơn nhưng vẫn ra dáng một người đàn ông trưởng thành. Thật khó chịu quá! SungMin tự hỏi không biết KyuHyun sẽ dẫn mình ra kiểu gì, vì cậu ta mới tới đây lần đầu thôi. Hay là cậu ta cho rằng anh quá vô dụng, tới đi cũng không đi nổi nên phải có người tìm vào dẫn đường mới ra khỏi đây được? Có lẽ là như thế thật. Suy nghĩ này khiến SungMin bực mình.

– Cần quái gì Kyu chứ? Mình cũng có thể ra khỏi chỗ này. Tân Giám đốc mà lại để một cậu bạn ít tuổi hơn tìm dắt ra khỏi đây ư? Mình sẽ làm được. Mày nghe thấy không HyukJae? Tao sẽ tự mình ra khỏi chỗ này, cũng như sẽ tự mình chặn được những cơn ác mộng của mày! MÀY CHẲNG LÀ CÁI THÁ GÌ CẢ!

Đã nói là làm. SungMin phăm phăm rẽ cỏ đâm bừa vào một hướng trước mặt. Anh có cảm giác đó là đường đi đúng. Bình sinh anh đã có giác quan thứ sáu nhạy hơn người thường một chút, do đó việc dựa vào cảm giác để hành động đối với anh không hề xa lạ gì. Chẳng phải năm xưa anh đã từng khuyên EeTeuk hyung dựa vào cảm giác để tìm lại đường về trại đó sao? Anh tự tin vào khả năng cảm nhận của mình, cho nên anh chắc mẩm sẽ tìm thấy lối ra đúng. Nhưng…

– Thật là khôi hài. Lại gặp lại nhau rồi.

SungMin ngán ngẩm nói với cái đầu lâu dưới chân. Anh lại một lần nữa quay lại với khu đất xương xẩu vừa nãy.

– Rõ ràng đã dùng hệ thống định vị trên di động rồi, thế mà vẫn quay vòng lại đây được sao? Nơi này không làm nhiễu hệ thống định vị như tam giác quỷ Bermuda, nhưng lại có khả năng đánh lừa mắt nhìn của con người.

Anh lấy chân hẩy cái đầu lâu để nó lăn sang một bên.

– Chắc là nhà ngươi cũng bị lạc trong khu rừng này rồi chết rục ở đây đúng không? Số ta thật lắm gian nan. Những tưởng khi đã chuẩn bị làm giám đốc rồi thì mọi việc sẽ thuận buồm xuôi gió, cho bõ công bao năm qua học hành. Thế mà đùng một cái những giấc mơ điên loạn hiện về, rồi đùng cái nữa ta lại có mặt ở nơi mà ta không muốn nhớ đến nó nhất, và cuối cùng vì muốn tìm ra chân tướng sự việc mà ta chui vào cánh rừng này, để rồi kẹt ở bãi đất này với nhà ngươi!

SungMin đưa tay ôm đầu rồi ngồi phịch xuống. Nản lắm rồi. Đành phải nhờ vào KyuHyun thôi… Cuối cùng cũng có ngày SungMin nhận ra mình chẳng thể hơn được KyuHyun. Dù rằng anh đã cố gắng để tự mình xoay sở làm tất cả mọi việc, vậy mà đến cuối cùng anh vẫn phải dựa dẫm vào thằng nhóc kém mình đến 2 tuổi đó. KangIn hyung cũng quý KyuHyun hơn… Cả một quãng tuổi thơ bị vùi dập, buộc phải cố gắng vươn lên để tồn tại, rốt cuộc bây giờ chẳng có nghĩa lí gì với cuộc đời anh hay sao? Theo lẽ thường, anh phải là một trong những người chín chắn nhất và cứng cỏi nhất, nhưng suốt mười ba năm sống trong thoải mái đã khiến tuổi thơ anh chỉ còn là những kí ức vụn vặt không đáng nói đến. Anh đã khát khao cuộc sống vinh hoa phú quý này biết bao, đã khao khát được yêu thương đùm bọc như thế nào, nên khi đã có những điều ấy trong tay anh sẵn sàng vứt bỏ quá khứ, và vứt bỏ những người thân thiết của mình. Nếu như không phải do công việc thì đời nào anh chịu tới gặp YeSung hyung? Nếu không vì lời mời này thì đời nào anh tự nguyện đến gặp KangIn hyung? Nếu không phải do ShinDong chủ động liên lạc thì anh có biết hiện giờ cậu ta đang ở nước ngoài không?

Anh… liệu có phải là một thằng khốn nạn không?

SungMin tự bật cười: đúng, anh chính là một thằng khốn. Một thằng khốn sắp sửa lên làm Giám đốc của một trong những công ty có thế lực nhất Hàn Quốc. Một thằng khốn đang đóng vai người tốt khi cố gắng tìm danh sách của những đứa trẻ cùng lên Seoul năm nào và tổ chức một buổi gặp mặt thật hoành tráng. Một thằng khốn có được tình yêu của người con gái đẹp như tiên nữ và có một người bạn thân tài giỏi hơn người. Làm kẻ khốn mà được lợi nhiều như thế thì sao lại không làm chứ?

Bụi cây trước mặt anh chợt rung lên. Một cánh tay vươn ra gạt đám lá cây sang một bên, và khuôn mặt nhễ nhại mồ hôi của KyuHyun xuất hiện. Cậu trông rất mệt mỏi, dường như cậu đã chạy từ nãy tới giờ để tới chỗ SungMin kịp. Điều đó khiến anh cảm động vô cùng.

KyuHyun vừa ôm hông vừa nói:

– Cuối cùng cũng thấy cậu… Trời đất, chưa bao giờ tớ lại chạy nhiều như thế trong đời… Mém tí nữa cũng lạc với cậu rồi… May mà nhờ có KangIn hyung, hyung ấy dò được sóng điện thoại của cậu và chỉ đường cho tớ… Ôi, tớ nghĩ tớ sắp lăn ra đây rồi…

SungMin ôm lấy cậu bạn và vuốt vuốt lưng cho cậu ta:

– Tớ biết cậu mệt mà. Cám ơn nhiều lắm đấy. Xin lỗi vì vừa nãy tớ đã nghi ngờ khả năng cậu tìm thấy tớ. Quả thật, tớ như một kẻ ngốc ấy, tớ không thể tự mình ra khỏi đây được. Tớ dùng hệ thống định vị của điện thoại để tìm đường ra, thế mà lại không thoát ra nổi…

– Đừng nói kiểu sầu não ấy nữa. Tớ đã thấy cậu, vậy là quá đủ rồi. _KyuHyun lúc bấy giờ mới phát hiện ra đám xương người_ Nơi này thật khiến người ta sởn gai ốc. Lại còn có cả người chết nữa này! Không biết con người khốn khổ này là ai nữa, tội nghiệp hắn… Trông màu sắc của hộp sọ thì tớ đoán chừng hắn chết trong khoảng trên dưới 6 năm.

– Để ý đến hắn làm gì. Tớ muốn ra khỏi đây. Mà… cậu có chắc cậu sẽ tìm được đường ra không?

– Chắc chắn chứ, vì tớ có KangIn hyung hướng dẫn rồi. Đợi tớ gọi cho hyung ấy cái đã.

KyuHyun rút điện thoại ra và lúi húi bấm bấm. SungMin mỉm cười, anh cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm. Trước khi hai người rời khỏi khu đất đó, SungMin không quên đưa chân đá một cú chí mạng vào hộp sọ khiến nó văng vào trong bụi cây. Và đồng thời, anh móc cái bít tất chứa “kho báu” ngày xưa của anh ra và ném lại phía sau.

–oo0oo–

Đây là đâu? Không, không phải căn phòng cháy đen, không phải căn phòng bị bao vây bởi lửa. Nơi này là… Vừa lạ mà cũng vừa thật quen. Mình… đã tới đây lần nào chưa?

SungMin dụi mắt, và trước mặt anh lại là đứa trẻ đó. Phải, là nó. Chỉ cần nhìn thoáng qua anh cũng nhận ra đó là nó, vì nó không cháy đen, không bị phân hủy, không bị rụng tay, không có hai hốc mắt trống không. Nó lành lặn như hồi cả hai vẫn còn thân thiết với nhau. Nó, HyukJae, trắng trẻo xinh đẹp đứng trước mặt anh, và đưa đôi mắt trong veo buồn bã nhìn anh.

– Mày muốn gì?

Dù HyukJae không còn đáng sợ như trong những giấc mơ trước, nhưng SungMin vẫn thấy run run.

– Mày muốn gì ở tao nữa? Mày không chết cháy đúng không? Vậy mày đem căn phòng cháy đó vào trong đầu óc tao làm gì? Tao chẳng làm gì mày cả, đúng không? Tao cũng chẳng lấy gì của mày cả.

– Trừ LÒNG TIN. Và cả TRÁI TIM nữa.

Giọng HyukJae nhẹ bẫng và xa xăm. SungMin càng run rẩy dữ hơn. Anh không sợ, mà đột nhiên cảm thấy tội lỗi.

– Tao không thể trả chúng cho mày được. Mày CHẾT rồi, và tao thì vẫn đang SỐNG khỏe mạnh. Những chuyện của quá khứ ấy hãy để nó qua đi. Để cho tao yên.

HyukJae bước tới trước một bước. Đôi mắt cậu bé mở lớn hơn, và tiếng nói cất lên sao nghèn nghẹn:

– Tại sao lại đối xử với họ như thế?

– Gì cơ?

– Tại sao lại đối xử với họ như thế?

– Đối xử với ai? Với những đứa trẻ lên Seoul sao?

– Tại sao… Tại sao lại làm vậy? Họ thực sự yêu quí cậu mà… Tại sao lại đối xử như vậy với họ chứ? Sao lại khuấy động giấc ngủ của họ chứ? Tại sao… Tại sao lại làm như thế?

SungMin tức giận hét lên:

– Tao chẳng làm gì ai cả! Dù rằng sắp tới tao sẽ lợi dụng những đứa trẻ lên Seoul mười ba năm trước, nhưng không phải chúng không có lợi lộc. Tao chẳng làm gì xấu xa cả.

– Đồ giả tạo.

SungMin há hốc miệng. Một bóng đen xuất hiện che kín anh. Bóng đen phát ra những tiếng khò khè, mùi thối xông lên nồng nặc. Hắn đưa hai cánh tay nhớp nhúa ra bóp lấy cổ anh. Trong màn đen nặng nề, đôi mắt hắt phát ra ánh sáng màu xanh lá, lập lòe như những con đom đóm. Ánh mắt đó… sao mà quen đến lạ… Hắn siết chặt tay quanh cổ SungMin khiến anh không thở được. Nước mắt anh chảy ra, anh phải há to miệng để hớp không khí, trong khi tay anh cố gắng gỡ bàn tay của bóng đen. Nhưng anh không thể. Hắn quá khỏe. SungMin nghiêng người sang một bên, anh dần dần lịm đi, nhưng anh vẫn kịp thấy HyukJae nhìn chằm chằm về phía anh và dùng hết sức gào thét:

– ĐỒ GIẢ TẠO! ĐỒ LỪA ĐẢO! ĐỒ DỐI TRÁ!

.

– SungMin, SungMin! SungMinnie à, anh dậy đi chứ!

Anh mở bừng mắt. SeoWoo đưa mắt nhìn anh lo lắng. Và ở phía bên kia căn phòng, KyuHyun đứng đó, đôi mắt chăm chú nhìn anh. SungMin chậm chạp đứng dậy, đầu anh đau như búa bổ.

– Có chuyện gì vậy cưng? Vẫn bị ác mộng sao? Khổ thân anh quá…

– Không sao đâu. Tại… công việc có chút căng thẳng thôi mà. Em đừng quá lo lắng. À, em có thể ra chỗ tủ quần áo ở phòng bên và lấy hộ anh tập tài liệu được không? Anh để ở ngăn trên cùng của tủ đó.

– Vâng ~

SeoWoo đi ngay lập tức. Còn lại SungMin và KyuHyun trong phòng. SungMin tựa người vào thành giường và ra hiệu cho KyuHyun ngồi cạnh mình. Cậu bạn đưa tay sờ trán anh, và chép miệng:

– Không sốt lắm, nhưng mà mồ hôi cậu ra kinh quá. Chẳng phải cậu đã nói là đợt đi xem đất tuần trước đã giúp cậu chấm dứt mọi ân oán mà, sao giờ vẫn còn vật vã thế này? Cậu… chẳng lẽ đã đắc tội gì với người âm à?

SungMin đưa tay tự lau mồ hôi. Anh lầm bầm:

– Chắc là tại tớ đã đá bay cái đầu lâu đó. Nhưng cái đầu lâu ấy thì liên quan quái gì đến HyukJae chứ?

– Hay là hồn ma của người bị cậu đá bay đầu đã liên lạc với hồn ma của HyukJae? Thằng nhóc ấy có rất nhiều quyền năng mà, với lại nó cũng ám cậu bao nhiêu lâu rồi còn gì. Ám thêm mấy lần nữa cũng có sao!

– Thôi đi Kyu. Cậu nói không phải là không có ý đúng, thế nhưng điều đó vô lí quá. Trong giấc mơ, nó gọi tớ là “dối trá”. Và nó đã nói tớ lấy mất “lòng tin” và “trái tim” của nó. Có lẽ nó sẽ tiếp tục ám tớ trong suốt phần đời còn lại mất.

KyuHyun thở dài, rồi đưa tay lên xoa xoa lưng SungMin để giúp anh đỡ căng thẳng. Một lát sau SeoWoo bước vào. Cô cầm tập tài liệu của SungMin bằng một tay, và tay kia thì run run nâng một chiếc hộp nhỏ. KyuHyun nhìn vật trên tay SeoWoo, ngạc nhiên hết sức.

– Đây là…

SungMin tiến lại phía người yêu. Anh cầm hộp, lấy chiếc nhẫn ở trong đó ra và quỳ xuống trước mặt cô.

– Mặc dù biết rằng chuyện này hơi đường đột, nhưng anh hi vọng em sẽ không quá kinh ngạc. Bằng tất cả trái tim mình, anh hi vọng em sẽ nhận lời. SeoWoo à, em có muốn làm vợ của anh không?

SeoWoo lúng túng nhìn anh, rồi thi thoảng lại nhìn KyuHyun. Rõ ràng cô vẫn còn rất bối rối. SungMin đứng dậy, cố gắng nén tiếng thở dài. Anh ôm cô vào lòng rồi thì thầm:

– Không cần trả lời luôn đâu. Anh sẽ đợi em.

Dù vẻ mặt không thể hiện ra, nhưng trong lòng anh đang nhói đau. Anh thất vọng thì ít, mà cảm thấy tình yêu của mình vẫn chưa đủ thì nhiều. Nhiêu đó năm yêu nhau, lẽ ra cô có thể gật đầu rất nhanh chứ? Làm vợ của một Tân giám đốc như anh có gì thiệt thòi nào? Đúng lúc đó điện thoại của SungMin vang lên, giục anh phải tới công ty gấp. Anh hôn khẽ lên môi SeoWoo và rời khỏi nhà, lòng nặng như chì.

Hóa ra cuộc họp của anh và ba không kéo dài như anh tưởng. Khi cuộc họp kết thúc, SungMin vẫn chần chừ ở lại. “Một cuộc họp hoàn toàn không quan trọng thế này tại sao ba lại đích thân tới? Và sao lại gọi cả con nữa?”. “Nguyên do của buổi họp này là để ta dằn mặt những kẻ có ý định chống phá chúng ta. Gọi con đến vì… ta nhớ con. Như vậy có được không?”. SungMin không thể mỉm cười khi nghe câu trả lời ấy. Anh lang thang một mình trên đường, rồi chọn ngồi xuống một ghế đá nào đó. Cho đến bây giờ, anh mới nhận ra mình hoàn toàn không xứng đáng với những gì mà mọi người vẫn đang dành cho mình. Anh cứ ngỡ cuộc sống giờ đây đã trở nên hoàn hảo hơn, nhưng không phải. Hóa ra, anh của bây giờ và anh của ngày xưa chẳng khác nhau là bao… Vì vậy nên HyukJae mới gọi anh là “Đồ dối trá” chứ.

Mà khoan, có thật HyukJae CHỈ gọi ANH là “Đồ dối trá” không?

Giấc mơ sáng hôm nay, lần đầu tiên không chỉ có anh và nó. Có cả một gã bóng đen, mà đôi mắt xanh lè của hắn lại khiến anh thấy quen thuộc. Trước khi lịm đi, anh đã thấy HyukJae nhìn về phía mình. Tại sao anh lại cảm thấy thằng bé đó “nhìn về phía mình” mà không phải là “nhìn vào mình”? Anh đã mơ thấy quá đủ ác mộng với HyukJae, nên anh biết khi nó nhìn thẳng vào anh thì anh sẽ sợ hãi thế nào. Đằng này nó chỉ “nhìn về phía” anh… Tức là, những lời buộc tội điên cuồng vẫn đang vang lên trong não anh này không phải dành cho anh, mà là dành cho gã bóng đen. SungMin thấy việc ngồi suy đoán lung tung từ một giấc mộng như thế này quả rất vô lí và vớ vẩn, nhưng đó lại có khi là chìa khóa để lí giải việc HyukJae vẫn chưa buông tha anh. Nó ám anh vì mục đích gì chứ? Để trừng phạt, hay… để cảnh báo?

Rất đột ngột, một đôi mắt trong veo khác đong đầy nước mắt hiện lên trong đầu anh. Một đôi mắt mà có lẽ anh không bao giờ ngờ tới việc nó sẽ xuất hiện một lần nữa.

SungMin đứng thẳng dậy. Sáng nay, anh đã mơ thấy Han JangWun.

.

TBC

Leave a reply for me. Thanks~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s