150814

Một cơn say kéo dài từ gần nửa đêm đến rạng sáng, luôn là cơn say kì thú nhất đối với tôi. Say khi vẫn đang tỉnh. Tôi tin rằng có rất nhiều người bị cà phê ảnh hưởng mạnh như tôi, nên cứ coi đây chỉ là lời tâm sự của một kẻ-say-cà-phê rất bình thường thôi nhé :)

Đọc tiếp

Người thương mới

Có lẽ chỉ có mình tôi khiến cho cuộc sống của tôi rối lên. Mọi thứ diễn ra trong tâm trí tôi, đảo điên hàng ngày hàng giờ. Tôi cố khiến cho đầu óc mình bận rộn, còn cơ thể thì ngày càng chây lười. Một trong những việc mà tôi đã làm hôm nay đó là: gọi điện tỏ tình.

Đọc tiếp

Một ngày bình thường

Một ngày bình thường đã trôi qua.

Mọi ngày của tôi đều có chút gì đó khác so với người ta, nhưng hôm nay tôi lại hưởng thụ một ngày bình-thường đúng nghĩa. Không bia. Không cà phê đêm. Không rượu. Không phim. Không cười ngất ngưởng. Không buồn thê lương. Không hào hứng. Không tắm khuya. Không quát mắng. Không đổ mồ hôi. Không đói. Không no. Chẳng có gì cả. Và đó là một ngày bình-thường đúng nghĩa.

“Tôi tồn tại vật vờ trong một ngày”, đúng với từng câu chữ. Tồn tại, chứ không sống.

Đọc tiếp

[Thơ] Ái ân. Thì yêu

Thơ này là tớ viết, xin đừng mang đi nơi khác mà không nói với tớ. Đừng biến mình thành một kẻ vô trách nhiệm khi tự tiện copy thành quả của người khác. Hãy trở thành một người lịch sự.

Cảnh báo: thơ không có nội dung lành mạnh :3

Đọc tiếp

150127 Diary

Bởi tâm trí đã không còn muốn hướng tới sự sống, nên để còn được sống thì phải bám víu lấy cái gì đó.

Bất kể cái gì.

Đã bám víu vào âm nhạc, vào bạn bè, vào ước mơ. Rồi nhận ra ước mơ vốn xưa nay ôm ấp là hư ảo, bản thân không thực sự muốn nó. Thế là lại bám víu vào tình yêu. Nhưng luôn bám phải cọc hỏng.

Trên đời này ai cũng cần một chỗ dựa. Mạnh mẽ thì dựa vào bản thân, yếu đuối thì dựa vào người khác. Mà đến bản thân không dựa được, người khác không giúp được, thì cuộc đời còn có thể tươi sáng?

U ám và bất định. Hai thứ người ta tránh xa, tôi lại thu về. Và giờ lênh đênh giữa một tương lai không được phép theo ý mình, một cuộc sống không phải sống cho mình. Đến cả việc kết thúc cuộc đời này, cũng không phải là lựa chọn mà tôi được phép thực hiện. Tôi chẳng được phép làm cái gì cả.