[Dịch] Some Night – Fun.

*Lưu ý: đây là bản dịch thơ do chính tôi viết. Bản này cũng đồng thời đăng trên facebook chính của tôi, nếu bạn add friend với tôi thì sẽ đọc được. Phần dịch thơ chỉ bao gồm một đoạn ngắn, nếu có cảm hứng sẽ làm cả bài🙂

*KHÔNG TỰ TIỆN MANG BẢN DỊCH CỦA TÔI ĐI NƠI KHÁC mà không ghi nguồn kèm link về blog hoặc facebook của tôi. HÃY LÀ MỘT NGƯỜI LỊCH SỰ. Thế nhé🙂 Đọc tiếp

And she will beloved.

Tôi chưa bao giờ là fan của Maroon 5. Nhưng hôm nay, tôi đã lẩm bẩm câu hát này nhiều hơn mọi lần khác trong đời. Tôi cảm giác trong lòng mình có cái gì đó vỡ vụn, hoặc thực ra nó đã chẳng lành lặn, là do tôi cố gắng chắp vá mà nên.

Đọc tiếp

[Thơ] Ân tình tìm mãi

Quanh đi quẩn lại vẫn bạn thân

Nhớ nhớ quên quên chuyện xa gần

Bế tắc trong tâm hoài chưa thỏa

Tình mãi buông thả lại chữ “Ân”.

.

Mỗi tối một mình chợt cuồng chân

Muốn đi thật xa, khỏi khoảng sân

Biết đâu ở chốn xa tít tắp

Có ai chịu mến hộ mấy phần?

.

Nhớ Ân. 22:02 21/09/2015

.

Đôi lời: tôi thực không nghĩ nên đặt tên bài thơ là gì, đành bừa ra dòng tiêu đề như vậy. Thật ra chưa thỏa mãn với bài thơ chút nào cả, chắc trong tương lai sẽ sửa, còn giờ thì tạm giữ ở đó.

Thơ này tôi viết, ở blog Silverallrise này, với tên tài khoản là S.all

Thơ dở, không chạm được hồn ai, nhưng nếu có nhã hứng muốn mang đi đâu đó thì làm ơn giữ nguyên tên tác giả và tên nguồn, dẫn link thì càng tốt.

Trân trọng!

150814

Một cơn say kéo dài từ gần nửa đêm đến rạng sáng, luôn là cơn say kì thú nhất đối với tôi. Say khi vẫn đang tỉnh. Tôi tin rằng có rất nhiều người bị cà phê ảnh hưởng mạnh như tôi, nên cứ coi đây chỉ là lời tâm sự của một kẻ-say-cà-phê rất bình thường thôi nhé🙂

Đọc tiếp

Người thương mới

Có lẽ chỉ có mình tôi khiến cho cuộc sống của tôi rối lên. Mọi thứ diễn ra trong tâm trí tôi, đảo điên hàng ngày hàng giờ. Tôi cố khiến cho đầu óc mình bận rộn, còn cơ thể thì ngày càng chây lười. Một trong những việc mà tôi đã làm hôm nay đó là: gọi điện tỏ tình.

Đọc tiếp

Một ngày bình thường

Một ngày bình thường đã trôi qua.

Mọi ngày của tôi đều có chút gì đó khác so với người ta, nhưng hôm nay tôi lại hưởng thụ một ngày bình-thường đúng nghĩa. Không bia. Không cà phê đêm. Không rượu. Không phim. Không cười ngất ngưởng. Không buồn thê lương. Không hào hứng. Không tắm khuya. Không quát mắng. Không đổ mồ hôi. Không đói. Không no. Chẳng có gì cả. Và đó là một ngày bình-thường đúng nghĩa.

“Tôi tồn tại vật vờ trong một ngày”, đúng với từng câu chữ. Tồn tại, chứ không sống.

Đọc tiếp