141130 23:40

Cậu là số một đấy, Ma Kết cao kều ạ

Đây mới chính thức gọi là mối quan hệ phức tạp. Tớ gần như sụp xuống, cậu tới nâng tớ dậy. Tớ đang ở đỉnh cao hạnh phúc, cậu lại vùi tớ xuống. Tớ tưởng có cơ hội với cậu, cậu đột nhiên huỷ mọi hi vọng của tớ. Tớ đang chuẩn bị dừng mọi cảm xúc, cậu lại làm tớ bối rối. Cậu khiến tớ mất niềm tin vào tình cảm, nhưng đồng thời lại là người duy nhất cứu vớt được tình cảm của tớ.

Tớ như món đồ chơi của cậu thế này sao?

Cậu là thằng khốn nạn.

Tớ chắc là điên rồi. Điên tình rồi.

Vậy thì…

Được thôi.

Quá tam ba bận.

Bạch Dương, rồi Hải Phòng, và cậu. Thời sinh viên của tớ sẽ kết thúc ở cậu.

Heart breaks

Từ bạn mạng bình thường thành bạn thân thân. Từ bạn thân thân trở thành người yêu giả vờ. Từ người yêu giả vờ thành bạn thân. Từ bạn thân thành người yêu hợp đồng. Từ người yêu hợp đồng trở thành bạn mạng bình thường.

Một chuỗi những mối quan hệ tưởng chừng chẳng liên quan tới nhau. Thế mà, không những có liên quan tới nhau, lại còn quay vòng.

Từ bạn-tớ thành cậu-tớ. Từ cậu-tớ thành vợ-chồng. Từ vợ-chồng thành cậu-tớ. Rồi lại tiếp tục từ cậu-tớ thành vợ-chồng. Từ vợ-chồng thành em-anh. Và từ em-anh lại quay về cậu-tớ.

Một chuỗi những danh xưng thông thường, mỗi danh xưng ở một thời điểm lại mang những ý nghĩa khác nhau.

Khác nhau bao nhiêu, ý nghĩa bao nhiêu thì cũng còn để làm gì?

Vỡ nát.

Vỡ nát hết rồi.

Là tớ quá vội vã, hay vì cậu vốn chẳng có ý gì ngoài thương hại tớ?

Là tớ quá lập dị, hay vì cậu vốn chẳng có ý gì ngoài trở thành một người bạn đơn thuần của tớ?

Là tớ quá kì vọng vào cậu, hay vì cậu vốn chẳng có ý định gì ngoài níu giữ quá khứ ám ảnh về một cô gái đã rất lâu rồi không còn liên lạc?

Là thực tớ đã yêu, hay là tớ chỉ dựng thêm một ảo ảnh khác để lấp chỗ trống trong trái tim mang sẹo chằng chịt?

Tớ không biết.

Không muốn biết.

Không muốn biết gì nữa.

Đủ rồi.

Rối loạn

Tại sao lúc nào tôi cũng cảm thấy mình là một người xấu?

Những thứ tôi ghi ra, những thứ tôi viết, những điều tôi nghĩ rằng điều đó đúng đắn. Tất cả những thứ đấy đều có vấn đề. Tại sao lại như thế? Tôi không muốn như thế. Tôi không hề muốn.

Hai năm đẹp nhất, hai năm cuối cùng tôi còn được vùng vẫy với tuổi trẻ thảnh thơi. Hai năm cuối cùng trước khi tôi bước vào đường cùng, tự ép buộc mình theo một kế hoạch đã được đề ra từ rất lâu. Trước khi lúc đó xảy ra, tôi chỉ muốn yêu và được yêu. Một tình yêu đại học sẽ kết thúc khi ai đi đường nấy. Chứ không phải một người có thể đi cùng tôi đến tận cùng cuộc đời.

Tôi có thật sự đang yêu bây giờ? Hay đó chỉ là những ảo tưởng được hình thành từ một con tim đầy bối rối và từ một cái đầu luôn luôn tính toán?

Tôi có thật sự làm được những điều mà mình muốn làm?

Tôi, liệu có thật sự đang sống? Hay là chỉ đang tồn tại?

Tôi, liệu có thật sự muốn sống?

Viết lung tung về Ma Kết

Trời trở lạnh. Khoảng thời gian bốn rưỡi chiều giờ chập choạng như sáu giờ vào mùa hè. Ban ngày thì mát mẻ hơn, tối thì lạnh hơn. Thời tiết đang dần biến đổi.

Mùa lạnh sắp đến rồi. Mùa cô đơn sắp đến.

Độ này, trên các trang facebook của hội Ma Kết tràn ngập bài viết buồn, ngập những thứ về tâm tư Ma Kết, về nỗi trống trải trong tim, về niềm tin mãnh liệt vào duyên vào phận; các bài viết hoạ chân dung một nam một nữ hoặc lạnh lùng xa cách, hoặc xởi lởi cười đùa nhưng tâm tư đóng chặt, đau khổ nép vào bóng đêm, chờ đợi vào một người dành cho mình và chỉ một mình mình mà thôi.

Đọc tiếp

Sợ

Tớ là một kẻ rất vô tâm. Cậu cũng nhận ra điều đó mà, đúng không?

Cậu là một kẻ rất vô tâm. Cậu có nhận ra điều đó mà, đúng không?

 

Tớ là một kẻ tâm thần, một kẻ rối loạn nhân cách cấp độ nhẹ. Cậu có biết điều đó, phải không?

Cậu sẽ ghét tớ chứ? Tránh xa tớ ra chứ? Bỏ rơi tớ chứ? Cậu có thế không?

 

Tớ chẳng muốn tin gì vào cậu cả, chàng trai ạ. Tớ cũng chẳng muốn tin gì vào tớ nữa.

Tớ ích kỉ, cậu ích kỉ. Chúng ta đều chỉ quan tâm tới suy nghĩ cá nhân. Tớ đang đợi cậu quan tâm mình. Cậu có đang đợi tớ như thế không?

 

Tớ thấy mệt quá.

 

Tớ chưa là gì của cậu đâu, nên nếu như cậu định khoe khoang về chiến tích tán gái của cậu thì liệu mà chừa tớ ra nhé. Tớ chưa nhận lời cậu thì nghĩa là tớ có thể phủ nhận rất dễ dàng tất cả những gì mà tớ với cậu đã từng nói với nhau. Dù tớ nói đều là thật lòng, và mỗi lời tớ nói đều chứa nỗi đau. Tớ sợ sẽ yêu cậu. Cậu thì có coi tớ ra cái gì đâu.

 

Tớ sợ lắm. Tớ sợ lắm. Tớ sợ lắm. Tớ sợ lắm. Tớ sợ lắm. Tớ sợ lắm. Tớ sợ lắm. Tớ sợ lắm. Tớ sợ lắm. Tớ sợ lắm. Tớ sợ lắm. Tớ sợ lắm. Tớ sợ lắm. Tớ sợ lắm. Tớ sợ lắm. Tớ sợ lắm. Tớ sợ lắm. Tớ sợ lắm. Tớ sợ lắm. Tớ sợ lắm. Tớ sợ lắm. Tớ sợ lắm. Tớ sợ lắm. Tớ sợ lắm. Tớ sợ lắm. Tớ sợ lắm. Tớ sợ lắm. Tớ sợ lắm. Tớ sợ lắm. Tớ sợ lắm. Tớ sợ lắm. Tớ sợ lắm. Tớ sợ lắm. Tớ sợ lắm. Tớ sợ lắm. Tớ sợ lắm. Tớ sợ lắm. Tớ sợ lắm. Tớ sợ lắm. Tớ sợ lắm. Tớ sợ lắm. Tớ sợ lắm.

 

Lỡ như tớ phải lòng cậu và yêu cậu thì sao?

Lỡ như tớ phải lòng và yêu cậu thì sao?

Lỡ như tớ yêu cậu thì sao?

Tớ yêu cậu thì sao?

Yêu cậu thì sao?

Thì sao?

Người đau khổ sẽ là ai?

Người mệt mỏi sẽ là ai?

Người lặp lại ám ảnh sẽ là ai?

Người tự kỉ ám thị sẽ là ai?

Người trông chờ vào thứ vô vọng sẽ là ai?

Người đó, đâu phải cậu. Đúng chứ?

 

Đúng chứ?